Thursday, December 3, 2015

Huỳnh Hồng Tường



Bài Kỷ Niệm
Tôi nhớ người thôi hết mùa xuân
đường đi nghe mắt đã âm thầm
chân buồn lên đống đôi chiều nắng
mang lá xanh còng gây tiếc thương

Thuở ấy tôi về ngang đất cũ
ngày thơ ngây cũng đẹp như hồn
người đi trên những con đường đó
lòng cũng lên mùi cỏ mới thơm

Em áo còn bay chiều ước hẹn
giấc mơ đời ngọt vị bâng khuâng
nắm tay dài mãi niềm lưu luyên
chân chậm dừng như đến ngại ngần

Tôi gửi đời tôi trong tóc ấy
ôm người chưa chắc nổi vòng lưng
chiếc hôn đầu chết trên vừng trán
môi đã nghìn năm biết tủi hờn

Tôi nhớ người thôi hết đời tôi
đường đi không kết nổi câu cười
buồn hoang đến nửa đời thơ dại
trong những chiều ai mang áo phơi

TRẦN DẠ TỪ

No comments:

Post a Comment