Thursday, December 3, 2015

Nguyễn Thị Tương


Biển, Em Và Tôi
Biển quê tôi muôn đời ôm bóng nắng
Cồn cát nằm phơi ngực trắng quanh năm
Cũng có lúc biển vô tình dậy sóng
Mây bốn mùa theo gió núi về thăm
Em xa vắng có nhớ mùa hạ biển
Thành phố buồn vẫn đợi bước chân em
Biển Cali mỗi lần nghe sóng vỗ
Có làm em nhức nhối buồng tim?
Nhớ những lúc xôn xao mùa biển động
Lũ học trò vắng bóng những chiều hôm
Tôi và em vẫn thì thầm trong gió
Đợi đêm về nghe sóng vỗ triền miên
Em yêu dấu có bao giờ em khóc
Khi cuộc đời là hai ngả chia ly
Tôi và em xa nửa vòng trái đất
Biển mủi lòng thương kẻ ở người đi
Thôi em nhé vốn là loài chim biển
Chim vô tình cánh bạc vỗ bờ xa
Biển và tôi đã mấy lần bật khóc
Biển muôn đời vẫn dạo khúc tình ca…
 Thơ Nguyễn Đức Nhơn ( Trầm hương thư quán )
Một Vầng Trăng Vỡ

Em mắt ướt tóc dài sợi nhỏ
Ta ngẩn ngơ bối rối một đời
Lòng dâu biển đầy vơi mấy độ
Tình mong manh một cõi rong chơi

Xin ghé lại nơi tà áo mỏng
Bờ môi em mộng mị u buồn
Người viễn khách nửa đời gió lộng
Vó ngựa buồn thôi cũng buông cương

Xin bên em những ngày thương nhớ
Đời mây trôi biết có quay về
Tìm trong nước một vầng trăng vỡ
Chỉ bàn tay khua cõi si mê

Xin đi hết một thời thương nhớ
Chợt hôm nào ta lạc mất nhau
Em có khóc khi mùa thu tới
Lòng hanh hao với cuộc tình sầu .


TỪ KẾ TƯỜNG


No comments:

Post a Comment