Wednesday, September 28, 2016

Trịnh Hoài

   Tháng chín. Mưa về…

  Tháng chín qua thềm trời có mưa không em.
  Tôi phương nầy hắt hiu mây xám đùa 
  dấu chân tình ngày xưa , em, dáng Thu gầy vụn vỡ 
  Tàn tạ mùa, lá phơi nhánh gầy
  ngày tháng 
  đong đưa.
  
  Vịn cành mùa Thu nhớ nhau lần tiễn biệt
  Bâng khuâng đọt buồn, mưa bụi trắng ngập trời
  thương mảnh trăng khuya, bước Thu khan vọng. Gửi với  theo,
  em, chút tình tôi 
  cọng xương lá
  chơi vơi..

  Tôi đếm dần tôi những ngày Thu ngậm ngày nghe sương sớm
  Chờ hoàng hôn đẩy đùn đêm trăn trở bình minh
  đôi lần bới tìm trong vách ngăn ký ức..Quẩn quanh, là tôi,
  riêng chỉ
  một mình

  Tháng chín. Mưa về .. con phố bỗng đìu hiu
  Nằm nghe ngóng, vườn khuya, tiếng lá khẽ khàng rơi, như, ngỡ…
  Ôi, đầu ghềnh cuối sông sao mà xa vời vợi. Thầm lặng vạt mưa
  phiến gió,
  hạt ngu ngơ..

 Rồi em sẽ quên những ngày mưa tháng chin
 Như quên một lần ta đã có nhau.
 Như mảng rêu xanh một đời câm nín..
Treo đủ nỗi buồn trên ngọn hư hao..

Nguyễn Thị Chi

Anh có lần đến thăm em khu rừng mùa thu ngập nước
Căn nhà nhỏ cửa sổ luôn đón ánh nắng mặt trời chở đầy gió sớm
Bờ cỏ viền hoa cúc dại bâng khuâng mùa theo mùa sũng ướt
Một nơi chốn rất buồn
Buồn như tình đôi ta


Anh có lần đứng cùng em dưới gốc cây sần sùi vỏ bạc
Thở trong không gian mùa thu mong manh sợi tơ vàng nắng luạ
Lá thơm nõn xanh lá cựa mình thiêm thiếp
Ta đi qua những con đường áo thu vàng sắc úa
Có tiếng hót loài chim lẻ bạn
Một nơi chốn rất buồn 
Buồn như tình đôi ta

Ta có lần bơi ngược giòng sông
Giữa hai bờ xôn xao gió rướn mình vội vã
Nắng giỡn trên đầu sóng
Nắng gài trong mắt em nghìn giọt lệ long lanh
Như tờ lịch mòn hơi theo ngày tháng loanh quanh
Nơi chốn ta tìm nhau  
Lần nữa

Khu rừng mùa thu
Căn nhà nhỏ dưới vòm cây thưa lá
Còn không anh. Viền cỏ. Giòng sông
Còn  không anh. Một thờì ta yêu dấu

Một nơi chốn rất buồn
Buồn như tinh đôi ta
Rồi ngày tháng qua. Qua đi.
Anh. Chúng ta có sẽ tìm nhau lần nữa
trong những mùa Thu cuối đời, không Anh ?

NT PBC72

Phạm Kim Loan


THƠ ẨN DANH
TA CHÀO EM, THÁNG CHÍN!

Tháng chín về qua ngõ
Mang theo chút tình thù
Thoảng ngân nga trong gió
Xa xa tiếng chim gù

Tháng chín trời xanh thẳm
Như màu áo giai nhân
Chúm chím bờ môi hồng
Khiến ta đứng tần ngần

Em mỉm cười xinh xắn
Giữa lòng thu trang trong
Mặt cười, vai tóc ngắn
Để ta khẽ xao lòng

Em về đây tháng chín
Ta nghe lòng bâng khuâng
Heo may tay áo kín
E ấp mối tình gần

Ta chào em! Tháng chín...

 











Tuesday, September 27, 2016

Nguyển Đình Hòa

TÓC MAI SỢI NGẮN SỢI DÀI
PHẠM DUY SÁNG TÁC

Thuở ấy em vừa thôi kẹp tóc
Thuở ấy anh vừa thôi học xong
Yêu anh, yêu anh em làm thơ
Yêu em, yêu em anh soạn nhạc
Thuở ấy thơ còn non mùi sữa
Thuở ấy tiếng đàn nghe vụng quá
Cho nên không khoe nhau bài thơ
Cho nên không khoe nhau bài nhạc
Ở nhà mẹ dạy câu ca
Mang ra cho nhau nghe nhé
Ở nhà mẹ dạy câu ru
Mang ra cho nhau ghi nhớ
A à! Lan Huệ sầu ai Lan Huệ héo
Lan Huệ sầu đời trong héo ngoài tươi

Từ đó ta thành đôi tình nhân
Từ đó ta cùng vui tình xuân
Yêu nhau, yêu nhau theo thời gian
Xa nhau, xa nhau theo mộng tàn
Từ đó em làm dâu người ta
Từ đó anh thành anh nghệ sĩ
Em thôi, em thôi không làm thơ
Em yên, em yên vui chuyện nhà
Còn đời người bạn năm nao
Trôi theo, trôi theo cơm áo
Cười đùa đàn địch xôn xao
Nhưng không quên câu hoa héo
A à! Lan Huệ sầu ai Lan Huệ héo
Lan Huệ sầu đời trong héo ngoài tươi

Đời sống trôi hoài không nghỉ ngơi
Đời sống kéo dài cõi trần ai
Con tim, con tim gieo ngàn nơi
Anh yêu, anh yêu cũng nhiều rồi
Lòng vẫn thương người em tuổi thơ
Lòng vẫn nhớ tình duyên ngày xưa
Bao nhiêu, bao nhiêu thiên trường ca
Không qua, không qua câu Mẹ hò
Ngày nào Mẹ dạy câu ca
Đôi ta ru nhau trong gió
Ngày này đọc lại câu thơ
Mưa rơi, mưa rơi trên má
A à! Tóc mai sợi vắn sợi dài
Lấy nhau chẳng đặng, thương hoài ngàn năm






Nguyễn Thị Xuân Hồng 12A1






Mượn


Mượn mùa Thu,
mượn mùa Đông
Thả đêm
xanh biếc
Thả rong
ngày dài

Mượn bàn tay,   mượn bờ vai   Theo nhau   Cho tóc em,   dài buông lơi

Mượn thêm,   tiếng nói,  tiếng cười   Trần gian mở hội.   Đêm mời hân hoan


Tiếc chi em, một lời đưa tiễn.



Em tiếc làm chi một lời tiễn biệt
Khi ta trời Tây cùng ta trời Đông.
Trăm con suối về đổ giòng xuôi ngọn
Níu kéo mỏi mòn cũng nhập nhánh sông

Em tiếc làm chi một lời yêu thương
Cho ấm chút hồn ẩm mục trơ xương
Có rất nhiều điều không cần bày tỏ.
Nhấp vài bước đi đã thấy cuối đường.

Em tiếc làm chi một đời cây khô
Nhựa rã gốc sần lắm những lần mưa
Quạnh hiu góc đời mòn thân đá cũ
Tay với không cùng ghì cuộc tình xưa

Em tiếc làm chi một lời đưa tiễn
Đời như giòng sông như nước xuôi dòng
Nước xuôi theo dòng đôi lần muốn ngược
Em xuôi dòng tan biến ngọn mưa trong

Nhật Nguyễn PBC72

THƠ CỦA THUY ANH LAM
CHIỀU THU ẤY…
Vườn thu nắng đẹp dáng nghiêng vai
Nhẹ bước bâng khuâng dịu gót hài
Êm ái mây trời xanh như ngọc
Ru khẽ cho hồn thơ đắm say

Tình thu lưu luyến đợi ai đây?
Xao xuyến hàng cây chiều gió bay
Ta yêu một thoáng sầu như ảo
Mộng để quên mà sao mắt cay?

Cuối phố trầm tư chiều tĩnh lặng
Đường trần hiu hắt đợi mong ai?
Mờ sương phố thắp đèn đêm xuống
Nghe nỗi buồn rơi chợt nhớ người





Monday, December 28, 2015

Trần Thị Mừng PBC72


Trần thị Mừng & Lê t. Kim Phượng PBC72.

 Hãy Đưa Tôi Ra Bờ Sông
Nguyên Sa

Hãy đưa tôi ra bờ sông
Để tôi nhìn cho rõ
Tôi nhìn dòng nước chảy
Tôi nhìn tôi bơ vơ
Nhìn bờ sông tìm bờ sông bên kia
Khi lòng sông gặp biển
Hãy đưa tôi ra bờ sông
Để tôi nhìn tôi hò hẹn
Rồi tôi rủ tôi quên
Quên dòng nước chảy
Quên thời gian trôi
Bằng bước chân dòng sông
Không để lại gì trên cát
Tôi rủ tôi quên
Cả dòng sông trôi
Bằng bước chân phù sa
Không để lại gì
Trừ một người bơ vơ
Đã xây nhà bên bờ sông đất lở...

Đám cưới Trần T Mừng - Mạc Thuỳ Bình (con trai Quãng Đắc )

Các bạn PBC72 trước khi đi đám cưới con Phạm Ngọc Hỷ

Trần Thị Dư PBC72



Nguyễn Côi B3


Chờ

Tôi bây giờ của em xưa
Mùa hôm nay của những mùa đã xa
Vườn ai đông đã tàn hoa
Con chuồn chuồn cũ về qua một mình

Giờ em xa bóng vắng hình
Mình tôi chiếc ghế cập kênh hai đầu
Niềm vui bỏ vắng đã lâu
Ngoài sân gió hát mãi màu lá xanh

Giờ chim về đậu trên cành
Mùa đông chớp mắt đã thành mùa xuân
Suối em chờ đến trong ngần
Cửa em chờ đến mấy lần rêu phong

Gió như vừa gọi qua lòng...

Bùi Tố Thuyên

Hà Bình PBC72


Son Phấn Mùa Xuân

Em hãy để mùa xuân trong mắt
Chắc thế nào cũng được thấy anh
Chùm hoa nhỏ đùa quanh ngọn tóc
Đang thì thầm tiếng gọi tình nhân.

Cho nắng thơm tho mùa con gái
Mái ngói đỏ au son phấn em
Con đường ngắn dài theo chiếc bóng
Áo em đã trắng phố phường quen.

Tháng chạp bước theo anh vào Tết
Nôn nao như hò hẹn lần đầu
Em khép nép bên hiên mười sáu
Cánh cửa nào anh mở đời nhau?

Hoa rụng xuống pha mầu nhan sắc
Mùa xuân muôn thủa vẫn kiêu kỳ
Anh thèm được tan thành cụm nắng
Quấn em vào sát gã tình si.

Sài gòn của những ngày giáp Tết
Đám đông hối hả gọi nhau về
Anh đứng lại cho hương dài tóc 

  Chờ em mở cửa đón xuân thì…
 



Châu Ngọc Hồng 12B1 PBC72

Về bến xưa
Đôi khi tìm nắng trong mưa
Tìm dịu ngọt giữa cay chua giận hờn
Biển khơi sao cạn nỗi buồn
Nghìn trùng dáng núi mỏi mòn nỗi đau.

Lơ ngơ râu tóc ngả màu
Đã “tri thiên mệnh” còn câu mây trời
Vụng về đành vậy em ơi
Dẫu vô tích sự vẫn người yêu thương.

Tìm trong nắng gió tha hương
Một chiều bình lặng mảnh vườn chân quê
Cánh cò khẽ chạm bờ tre
Em ơi nỗi nhớ anh về bến xưa.

Phạm Ánh



Saturday, December 26, 2015

Nguyễn Kiều Thu Hương A1 / Washington D.C.

Chờ Nhau Đến Bao Giờ
Mùa thu không thấy em về nữa
con phố dài thêm những bước chân
ngọn gió cuối chiều buồn hiu hắt
thổi ngược đời ta rất ân cần .

Em ở bên trời nơi xa lắm
ngày đã chìm theo những ước mơ
ngàn dặm đường bay dài nỗi nhớ
còn mãi chờ nhau đến bao giờ .

Kỷ niệm vùi chôn trang cổ tích
tình cũng tàn phai như tháng năm
và chút nỗi niềm nào ai biết
im lặng cùng ta chiếc lá vàng .

Mùa thu không thấy em về nữa
tiếng đàn ai dạo khúc chờ mong
chỉ có mình ta trên lối cũ
chợt thấy heo may với muộn màng .

PHẠM NGỌC


Friday, December 11, 2015

Phạm Hòa 12B3


Như anh và em…

Ta suốt đời là tình nhân anh nhé
để bối rối hẹn hò bật khóc lúc chia xa
hãy hái cho em nụ hồng trong vườn vừa nở sớm
những rung động đầu đời thương nhớ chỉ đôi ta...
Hãy nói với em những lời tình yêu dù thầm lặng
từ trái tim anh vốn sẵn thật thà
từ đôi mắt anh không nhìn ngang nghiêng ngó
riêng -chỉ -là - em, chớ lạc cõi người ta
Hãy hát cho em nghe những khúc tình ca
Có bình minh chở hoàng hôn nồng nàn hơi thở đất
Có biển mặn quê mình sóng vỗ mạn thuyền đưa câu hát ra khơi
Ta đuổi theo những con còng trơn tuột bé xíu như hạnh phúc không bao giờ có thật...
 
Giữ trong tay ký ức buồn, anh ơi. Ngày vui sẽ mất
tuổi già theo mỗi ngày tình cũng tàn tạ mùa sau
đôi khi nỗi buồn làm thương tổn trái tim đau
và anh. Có khi bước qua chẳng lần ngó lại..
Trái tim em vốn sẵn dại khờ
tin vào tình yêu như con chiên thuộc kinh Tin kính
những đoạn kinh nhiệm mầu dang dở
Dù biết tình yêu
đôi khi như vết mực loang
có thể tẩy xóa, có thể phù phép
lóng lánh lớp bọc mật đường dấu che viên thuốc đắng
Nhưng bởi ngu ngơ
nên em luôn tin vào những điều bóng bẩy..

Hãy suốt đời là tình nhân nghe anh
Tình nhân. Như cơn mưa rào vội vã
chưa kịp thấm đất
chưa kịp vươn vai
đã lụi tàn như lá khô, tơi tả.
Bởi, tự nó vốn sẵn không hề hiện hữu
như lời hẹn hò gửi mây ngàn  theo gió
không nợ nần 
không trách cứ nhau.
Tiếc chi anh, khi ngọn nến đã rụi tàn hấp hối
không qua nỗi mùa thu
không che nỗi một mùa đông giá buốt
xuân chưa về, tình đã chớm âm u
Nên, anh, hãy suốt đời là tình nhân anh nhé
hãy cho em, cuộc tình làm vốn liếng 
một hạnh phúc ngắn ngủi
một đời người ngắn ngủi
Như anh và em
Như em và anh..

NT PBC72




Tình ca Phan Thiết 

Phan Thiết mưa và Phan Thiết nắng
Bởi vì em Phan Thiết ở bên anh
Rồi Phan Thiết một ngày chợt vắng
Em yêu ơi
mưa nắng nữa sao đành !
Phan Thiết gió một ngày thật gió
Bởi yêu em anh bảo Tết quê mình
Rồi Phan Thiết nếu mai kia mốt nọ
Vắng em rồi
gió suốt cả đời anh ! 

TỪ THẾ MỘNG


  Thành phố Phan Thiết

 Nhà nghèo ở Phan Thiết 

Trên đình núi Tà Dôn

Thursday, December 10, 2015

Trần Thị Mòi



 NT Sơn , TV , TT Dư ( MN ) Phan T Quý.
Trên : NT Tương , K Dân , NT Thảo, Trần Thị Mòi , NT Nở, Lê T Thanh .


Biển Nhớ
Những cơn sóng đưa anh vào nỗi nhớ
Dòng nhớ chập chùng phủ lấp mùa đông
Em về đâu mùa biển vẫn mênh mông
Chiều ở đây gió chợt buồn lơ đãng

Tình chúng minh có chút gì lãng mạn
Chẳng bao giờ hai đứa gặp được nhau
Chiều mưa về em nhớ bước thật mau
Kẻo giọt mưa cuối mùa làm ướt áo

Hãy cứ để lòng anh mùa giông bão
Biển chập chùng với hình bóng em yêu
Bờ đá xưa đầy dấu vết cô liêu
Tình yêu em quẩn quanh lòai rong tảo

Trong thế giới tình yêu đầy hư ảo
Em xa rồi cho tình nhớ lên ngôi
Nhớ thật nhiều nhưng chỉ mỗi em thôi
Và nỗi nhớ dâng thật đầy như sóng

Biển bây giờ mùa đông ôi lạnh cóng
Sóng muộn phiền như cuốn mãi đời ta
Em và anh phiên khúc bản tình ca
Dòng tóc xỏa buông dài trong nỗi nhớ

Khiếu Long